Thời gian chầm chậm trôi qua.
Thời Đăng vô số lần cúi người hỏi thăm, và lần nào cũng bị từ chối thẳng thừng.
Cuối cùng ngay cả người kiên nhẫn nhất là Phó Thúc cũng không nhịn được muốn khuyên Thời Đăng từ bỏ.
Thiếu niên dường như đã quá mệt, ngồi bệt xuống bờ sông, lắng nghe tiếng gió thổi qua đám lau xào xạc.
‘Thần’: [Bỏ cuộc sao?]
Cổ họng Thời Đăng khô khốc, “Khát quá, nước Hoàng Tuyền này uống được không?”
‘Thần’: […]
Thời Đăng cười cười, nén đau, định đứng dậy lần nữa thì một chiếc nón lá mới đan được hơn nửa đã được đưa đến trước mặt hắn.
Thời Đăng sững sờ, ngẩng đầu nhìn người của hai giới không biết đã xuất hiện bên cạnh hắn từ lúc nào: “Cho tôi.”
Người của hai giới không có khuôn mặt, gật đầu.
Thời Đăng: “Ngươi nhận ra ta?”
Người của hai giới lắc đầu.
Thời Đăng mới nhận ra mình ngốc, người của hai giới không có ký ức.
Thấy hắn do dự, người của hai giới đội chiếc nón lá lên đầu hắn, rồi đứng im không động, cứ lẳng lặng nhìn hắn—
Dù không có khuôn mặt.
Nhưng Thời Đăng cảm thấy như vậy.
Hắn sờ chiếc nón trên đầu, đứng dậy khỏi mặt đất, “Ta phải đi gặp một người rất quan trọng, cảm ơn ngươi đã giúp ta, tuy không biết ngươi, nhưng ta sẽ nhớ đến ngươi.”
Người của hai giới đứng im lặng.
Thời Đăng nhảy vào Hoàng Tuyền, trên người cũng dần xuất hiện màn sương mù đen kịt.
Hắn quay đầu lại nhìn bờ sông máu, nhưng không còn thấy người của hai giới đó nữa.
Thiếu niên trấn tĩnh lại, nhờ sự trợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262061/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.