Kể từ ngày tỉnh lại, Thời Đăng chưa từng để lộ ra dù chỉ một chút dáng vẻ yếu đuối, cũng không hề nhắc đến Thời ca, như thể đã quên mất rồi.
Hắn đưa Tiểu Đăng và Phó Thúc về Uyên Quang, chăm sóc rất chu đáo. Tuy miệng không nhắc đến Thời ca, nhưng trong lời nói, cử chỉ lại phảng phất một dáng vẻ trầm ổn, lạnh lùng vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Hiện tại, dù Uyên đã biến mất, nhưng khí ô nhiễm bùng phát vẫn còn sót lại và hoành hành, dị thú cuồng bạo, các dị năng giả phải chạy đôn chạy đáo đến kiệt sức.
Thời Đăng không chỉ tự mình ra ngoài vây giết, mà còn phái tất cả dị năng giả của Uyên Quang đi vây quét những dị thú đang phát cuồng. Bên trong Uyên Quang, ngoài Phó Thúc và Tiểu Đăng, chỉ giữ lại vài dị năng giả hệ Thủy, Hỏa, Quang, Mộc và Thổ có sức tấn công không mạnh.
Nhiệm vụ duy nhất của những dị năng giả này là trồng hướng dương dưới vách đá sau của Uyên Quang.
Đây cũng là điểm duy nhất trông có vẻ bất thường của Thời Đăng.
Tiết trời dần trở lạnh, vậy mà hắn lại yêu cầu gần như hà khắc mấy người thuộc hạ của mình phải trồng cho ra một biển hoa hướng dương trong thời tiết thế này.
·
Uyên Quang.
“Phó tiên sinh, thủ lĩnh và mọi người về rồi ạ.”
Thị vệ vội vã vào bẩm báo, Phó Thúc “ừ” một tiếng, ra lệnh cho người dọn bữa ăn đã chuẩn bị sẵn lên.
Suốt thời gian này, Thời Đăng chưa từng nghỉ ngơi, săn giết dị thú không biết mệt mỏi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262054/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.