Thời Đăng bưng đĩa thức ăn, càng lúc càng đến gần phòng ngủ của Tiểu Đăng.
Mặt đất trải một lớp thảm dày hai màu đen đỏ, những tia sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ cao, rọi xuống mặt thảm, hai bên vách tường treo đèn treo tường.
Bước chân trên thảm gần như không phát ra tiếng động.
Nơi đây không có thị vệ, Thời Đăng không cho phép bất kỳ ai ngoài mấy người Phó Thúc được đến gần nửa bước.
Khi đến cửa, vẻ thờ ơ giữa hai hàng lông mày của hắn tan đi vài phần, sát khí do chém giết mang về cũng được thu lại, lúc cúi mắt xuống đã mang lại thần sắc của ngày xưa.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Tiểu Đăng đang yên lành cuộn mình trong chăn, gương mặt nhỏ nhắn hồng hào, ngủ rất say.
Khóe miệng Thời Đăng khẽ cong, vừa định bước vào, những ngón tay đang nắm tay nắm cửa bỗng cứng đờ.
Đôi đồng tử dị sắc phản chiếu hình ảnh đứa trẻ đang say ngủ trên giường bỗng giãn ra vì sợ hãi, cả người Thời Đăng chìm trong ánh sáng từ đèn tường, một nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối, rất lâu không có động tĩnh.
Vài giây sau, đầu ngón tay Thời Đăng bắt đầu run rẩy.
Chiếc đĩa trên tay rơi thẳng xuống thảm nhưng không gây ra tiếng động gì, điểm tâm trên đĩa lăn ra khắp nơi.
Thời Đăng cứng ngắc cúi đầu, những viên quả đủ màu sắc như một chiếc kính vạn hoa kỳ ảo, khiến hắn choáng váng quay cuồng, hắn không kiềm được ôm lấy tim, khó nhọc đè nén hơi thở hổn hển.
Lâu lắm rồi…
Lâu lắm rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262055/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.