Liễu Chướng cười nói: “Không cần xin lỗi, hành động này của em thường thấy ở tuổi dậy thì, sau đó lại kéo dài thời gian không gặp mặt anh, bởi vì không có cơ hội thích hợp, đúng không?”
Ngu Nam chỉ cảm thấy chính mình trong ngoài đều bị người ta nhìn thấu, mỗi một câu đều tinh chuẩn tàn nhẫn đánh trúng tâm tư của cô. Điều này khiến Ngu Nam xấu hổ không thôi đồng thời lại có một tia an ủi.
Mặc dù không trực tiếp nói chuyện, nhưng Liễu Chướng vẫn cứ luôn quan tâm cô.
Cầm điện thoại, Ngu Nam cười: “Ừ.”
“Em rất buồn, rất mệt.” Việc xấu trong nhà không thể tuyên dương ra ngoài, Ngu Nam không muốn nói việc ba mẹ cãi nhau cho Liễu Chướng nghe, nên tránh nặng tìm nhẹ nói, “Gần đây cảm giác sắp thở không nổi.”
Các loại gánh nặng nặng nề đè trêи đầu vai non nớt của cô.
Đối với một người còn nửa năm mới thành niên mà nói, nhiêu đó thôi cơ hồ làm cô cảm thấy trời sắp sập xuống. Cha mẹ cãi nhau, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ ly hôn, thành tích bình thường, thi đại học có khả năng thất bại cao. Bạn thân cũng có áp lực thi đại học, cô không dám làm phiền.
Những đối tượng có thể chia sẽ đều bị cô gạt qua một bên, chỉ bởi vì bị ý niệm tránh hiềm nghi quấy rầy. Trẻ con tuổi dậy thì luôn có đủ loại suy nghĩ, thanh mai trúc mã cũng sẽ xa cách, có lẽ đến cuối cùng, sẽ từ thân mật khăng khít thành người xa lạ.
Cũng may, Liễu Chướng không phải chàng trai như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/1714112/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.