Liễu Chướng dẫn cô đi vào đường đi bộ, cũng là nơi hồi nhỏ hai người thường tới.
Khóa kỹ xe đạp, Ngu Nam lén lút nhét tay vào lòng bàn tay Liễu Chướng.
Cảm giác mềm mại làm Liễu Chướng ngẩn ra, cúi đầu nhìn thấy Ngu Nam đang cười với cậu, tươi cười vừa ngọt vừa ấm. Lòng Liễu Chướng bỗng nhiên thả lỏng, mặt không đổi sắc nắm lấy tay cô.
“Đi thôi.”
Ngu Nam ngây ngốc nhìn Liễu Chướng, bước chân cũng mềm như bông, như là đạp trêи đám mây.
Cứ đơn giản như vậy?
Ngu Nam nhéo mặt mình, đau làm cô hít vào một hơi: “Szzz ——”
“Làm sao vậy? Đụng vào nơi nào?” Liễu Chướng quay đầu.
“Không, không có.” Ngu Nam lắp bắp nói.
Nhưng cô vô ý dùng lực tay quá lớn, gương mặt bị chính mình véo đỏ một bên, màu đỏ càng hiện rõ trêи làn da trắng.
Liễu Chướng híp mắt, ý vị sâu xa mà cười: “Bạn học Ngu Nam, bạn cho rằng bản thân đang nằm mơ?”
Bị chọc trúng tâm tư Ngu Nam vội vàng phủ nhận: “Mới không có!” Cô giương nanh múa vuốt, rất giống một con mèo bị giẫm phải đuôi. Cô tuyệt không chịu ở trước mặt người trong lòng lộ ra một mặt ấu trĩ, cho dù Liễu Chướng đã gặp bộ dáng cô vui buồn, mất mát, khóc thút thít cũng không được.
“Đồ ngốc.” Liễu Chướng cười cô, “Em sắp phải thi đại học, lúc đó anh không thể trở về được, đành tặng em một cái váy đỏ trước, cầu chúc em thi đại học thành công.”
“Vì sao?” Ngu Nam nói.
“Bởi vì khi em thi đại học, anh còn phải đi học.” Liễu Chướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/1714113/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.