“Nam Nam? Cậu lại ngủ gật?”
Chung quanh tiếng người ồn ào, cánh tay Ngu Nam đau nhức, đầu óc choáng váng mơ hồ. Cô nằm bò một lúc mới chậm rãi ngồi dậy, xoa xoa hai mắt của mình, nhìn xung quanh.
Trêи bảng đen viết công thức hàm số rậm rạp. Học sinh trực nhật đang ra sức vươn tay lau bảng. Có người ăn que cay trong phòng học, Ngu Nam ngửi ngửi, quay đầu nhìn lại, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt giống như đã từng quen biết.
Phía sau cô là một đám nam sinh rất cao, diện mạo bình thường, vừa ăn que cay vừa múa may cây viết sửa bài thi toán.
“Ăn không?” Nam sinh kia hỏi.
Ngu Nam vội vàng lắc đầu: “Không, không.”
Cửa kính thấm một tầng sương mỏng, thời tiết có chút lạnh, gió lạnh xuyên qua khe hở thổi vào phòng học. Ngu Nam cũng bị gió lạnh thổi trúng, che miệng, nhịn không được hắt xì một cái.
“Uống nước.” Có người ở bên cạnh cô nói.
“Tiểu Bạch.” Ngu Nam quay đầu, tinh chuẩn tìm được bạn thân của mình, “Mấy giờ rồi?”
“Sắp mười giờ.” Kỷ Bạch Vũ ôm bình giữ ấm, nhỏ giọng nói.
Kỷ Bạch Vũ mười tám tuổi đã trổ mã nhìn rất văn nhã thanh tú, lông mi rất dài, lúc nhìn người khác cặp mắt màu đen kia mang theo ý cười. Không khác tương lai bao nhiêu, chỉ là có vẻ non nớt.
“À ——” Ngu Nam buồn ngủ chưa tỉnh, dứt khoát thuận theo tâm ý, lại nằm xuống bàn học.
Kỷ Bạch Vũ nhìn cô, cũng học theo tư thế của Ngu Nam, hai người nằm bò trêи bàn, cô ấy nhỏ giọng hỏi, “Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/1714111/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.