Thuần thục rời khỏi giường, căn bản không cần tự hỏi, Ngu Nam đã ý thức được mình trở về thời không ban đầu.
Nhớ lại những việc xảy ra năm mười hai tuổi, Ngu Nam không khỏi cảm thấy quẫn bách.
Tâm lý của cô vô tri vô giác trở lại mười hai tuổi, làm chuyện ngu ngốc muốn chết. Cô suốt ngày nói bản thân đã trưởng thành, logic lại không khác gì đứa trẻ mười hai tuổi. Sự kiện nhặt được hoa, kết quả trong hoa đều là kiến, cô vậy mà ngây ngốc lập lại một lần.
“May mắn việc này không ai biết.” Ngu Nam nghĩ thầm.
Cô ở nhà cùng ba mẹ mấy ngày, thấy kỳ nghỉ sắp kết thúc, cô mới chậm rãi xách hành lý trở về Nhậm Thành nơi cô và Liễu Chướng cư trú. Nhậm Thành cách Lệ Châu không xa, chỉ cần đi một giờ là tới.
Cô vừa tốt nghiệp đại học đã ở Nhậm Thành, cô quen thuộc không khí cỏ cây tươi mát ở thành phố này, tựa như quê nhà thân quen của mình.
“Nam Nam, em đến trạm chưa?” Cô vừa mở điện thoại ra, lập tức nhận được tin nhắn của Liễu Chướng.
Ngu Nam đặt rương hành lý ở bên cạnh, dựa vào rương hành lý gõ chữ: “Mới vừa xuống xe, còn chưa ra trạm, anh muốn tới đón em?”
Liễu Chướng nhanh chóng trả lời: “Đương nhiên.”
Cô xách rương hành lý, đợi ở cửa ga tàu cao tốc mười phút, cuối cùng cũng thấy bảng số xe quen thuộc. Liễu Chướng xuống xe, đi về phía cô. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, tóc hơi dài cột lên, tóc mái lưa thưa che khuất cái trán, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/1714110/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.