Khi Ngu Nam mặt đỏ tai hồng trở về, Liễu Chướng đã tự hỏi qua mấy lần cũng không thể tìm ra lý do. Có một số thời điểm mạch não của cậu và Ngu Nam không cùng một tuyến, hai người đều suy nghĩ cẩn thận tư duy logic của đối phương, nhưng luôn có cảm giác thiếu chút gì nữa.
“Xong?”
Ngu Nam đi rất chậm, vừa đi vừa thắt tay áo, muốn cột tay áo khoác trêи eo thành nơ con bướm.
“Xong!” Ngu Nam nói.
Liễu Chướng gật gật đầu: “Còn đau không?”
Ngu Nam nói: “Không đau lắm, có thể đi.”
“Vậy đi thôi.”
Liễu Chướng xách cặp của hai người, chậm chạp bước theo bước chân của Ngu Nam đi ra ngoài, một đôi chân dài giống như bị bắt phong ấn, bước chân chỉ dài một nửa ngày thường.
Ngoài cổng trường thưa thớt vài người, xe đậu ở ven đường rước học sinh từ từ tan đi. Đi đến cửa lớn, Liễu Chướng theo thói quen tạm biệt chú bảo vệ, sau đó dẫn theo Ngu Nam nghênh ngang đi ra ngoài.
Ven đường có quán ăn vặt, buổi trưa Ngu Nam không ăn gì. Hiện tại đau đớn hơi tiêu tan, đói khát trổi dậy.
“Ọc ——” Bụng cô đúng lúc kêu một tiếng.
Liễu Chướng nói: “Đói bụng? Trưa không ăn cơm?”
Ngu Nam im lặng gật đầu, mở to mắt nhìn chằm chằm Liễu Chướng, muốn dùng ánh mắt chứng minh cô không phải cố ý không ăn trưa.
Liễu Chướng nói: “Đợi chút trở về qua nhà anh ăn cơm, mẹ em hôm nay bận tiết tự học buổi tối mười giờ mới về.”
“Được.” Ngu Nam vui vẻ ra mặt, sau đó lại hỏi, “Sao anh còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165665/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.