Liễu Chướng thấy vẻ mặt của cô là biết trong lòng cô suy nghĩ cái gì.
“Em nên đọc sách nhiều chút.” Liễu Chướng cười nói, “Xem TV không tốt cho mắt.”
Ngu Nam giơ tay che lỗ tai: “Không nghe không nghe không nghe.”
Liễu Chướng dở khóc dở cười, “Anh không nói, trở về thôi, ba anh chắc đã làm cơm xong rồi.”
Ngu Nam nghe vậy buông tay xuống, vui mừng nói: “Chú Liễu nấu ăn?”
“Mau lau đi, nước miếng chảy ra rồi kìa.” Liễu Chướng nhìn cô một cái, lại đi về phía trước.
Ngu Nam theo bản năng lau miệng, lại không đụng được cái gì, tức khắc ý thức được mình bị trêu, tức giận ồn ào muốn trả thù Liễu Chướng.
Hai người ầm ĩ trở về nhà.
Đi đến dưới lầu, Ngu Nam cảm thấy có chỗ nào bị quên, nhưng ngửi thấy mùi đồ ăn cô lập tức vứt sầu lo ra sau đầu.
“Đã về rồi?” Ngu Nam lên lầu với Liễu Chướng, gặp phải thầy giáo quen biết lập tức cúi đầu chào. Nghe thấy tiếng hai người, cửa nhà bị mở ra, Trương Quyên vẫy tay, “Mau mau mau, chờ hai đứa nãy giờ.”
“Nam Nam, sao hôm nay đi về cùng Liễu Chướng?”
“À ——” Ngu Nam vừa thay dép lê, bỗng nhiên nghe thấy Trương Quyên hỏi như vậy, có chút cứng đờ không biết nên trả lời như thế nào.
Cũng may Trương Quyên chỉ thuận miệng hỏi, không để trong lòng, quay đầu nói với Liễu Chướng: “Con thay quần áo bỏ vô máy giặt đi, cả người toàn mồ hôi con không thấy khó chịu?”
Liễu Chướng bình thản ung dung nói: “Không khó chịu, con cũng không có hôi nách.”
Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165662/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.