Lại một lần nữa mở mắt ra, đi đến trước gương, phát hiện bản thân đột nhiên co lại đến mười hai tuổi, nội tâm Ngu Nam rất bình tĩnh.
Thậm chí muốn ra ngoài nhìn xem Liễu Chướng mười bốn tuổi.
Phỏng chừng lại là một giấc mộng.
Ngu Nam bình tĩnh thay đồng phục, xách cặp lên, bình thản ung dung đi ra phòng ngủ. Sinh hoạt mười hai tuổi cô còn nhớ rõ một ít, ví dụ như lưu trình trước khi đi học — mấy giờ rời giường, ăn cơm ở nơi nào, đến trường học bằng cách nào.
Học cấp ba cô có thể trực tiếp cầm thẻ cơm đi nhà ăn ăn cơm, nhưng hiện tại cấp hai cô chỉ có thể ngoan ngoãn ăn cơm ở nhà rồi đến trường học.
Nhưng trong nhà cô không có ba mẹ và cơm sáng, vậy làm sao đây?
Ngu Nam đứng ở trong phòng khách trầm tư sau một lúc lâu, dứt khoát xách cặp gõ cửa nhà hàng xóm.
"Nam Nam, sao hôm nay dạy trễ vậy?"
Liễu Chướng mở cửa, hỏi.
Ngu Nam không chút khách khí đánh giá Liễu Chướng mười bốn tuổi.
Cậu rất gầy, trêи người không mấy lượng thịt, mặc đồng phục to rộng càng có vẻ trống rỗng, cổ lộ ra xương quai xanh bằng phẳng xinh đẹp, cảnh đẹp ý vui. Cậu rất trắng, mặt mày lỏng lẻo, nếu mập một chút, có lẽ sẽ trở thành soái ca lý tưởng trong lòng các thiếu nữ tuổi dậy thì.
Khó trách khi Liễu Chướng học trung học, không có ai theo đuổi, rõ ràng là một mầm non đẹp.
Quá gầy, gầy như cây trúc, không thấy đầu.
Ngu Nam càng thêm thương tiếc dáng người của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165661/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.