Ngu Nam dạo bước về nhà.
Dưới lầu ký túc xá công nhân viên chức vẫn tràn ngập tiếng trẻ con cười đùa, thoáng như hơn mười năm trước. Nhưng những đứa trẻ đã thay đổi bộ dáng, luôn có người dọn ra, cũng luôn có người dọn vào.
Khi về đến nhà, kim đồng hồ đã chỉ hướng chín giờ. Đáng vui mừng là Ngu Khang Thịnh cũng ở nhà.
“Ba!” Vừa mở cửa ra, lập tức thấy bóng dáng cao lớn trêи sô pha, Ngu Nam kêu lên, “Sao ba về rồi?”
Ngu Khang Thịnh xụ mặt: “Không hy vọng ba về nhà?”
Ngu Nam ý cười đầy mặt, vội vàng đi lên trấn an ba nhà mình nhìn như kiên cường thật ra lại là tâm thủy tinh: “Đâu có, con mừng còn không kịp đây, con tưởng lần này về cũng không gặp được ba, mẹ đâu?”
“Đang làm đồ ăn cho ba con.” Tiếng của Chu Linh Thước vang lên ở phòng bếp.
Ngu Nam ngửi ngửi, quả nhiên ngửi được mùi đồ ăn nhè nhẹ.
Ngu Khang Thịnh thời tuổi trẻ vì công tác, ngày đêm điên đảo, ngày ăn không đủ ba bữa, dẫn tới đau dạ dày phải thường xuyên ăn đồ thanh đạm. Ngu Nam nói đồ ông ăn không có hương vị gì, nhạt miệng.
“Ba, lớn tuổi rồi còn không định về hưu à?”
Ngu Khang Thịnh không thèm để ý: “Công tác vĩnh viễn làm không hết.”
Ngu Nam lại khuyên vài câu, nhưng ba cô cố chấp căn bản không nghe lọt tai. Cô và Chu Linh Thước chỉ có thể liếc nhìn nhau, hai mẹ con đều bất đắc dĩ. Hai mẹ con đều hy vọng Ngu Khang Thịnh có thể nghỉ ngơi một chút, lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165660/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.