Màu váy phối hợp đỏ đen, vải đỏ xảo diệu che khuất bả vai, bên hông có một tầng dải lụa màu đen, thắt thành nơ con bướm, không thể mở ra.
Liễu Chướng nói: “Mặc vào thử xem xem!”
Trương Quyên gật đầu tán đồng nói: “Dì dẫn con vào phòng thay quần áo.”
Ngu Nam ôm quần áo đi theo Trương Quyên, biến mất sau cửa phòng ngủ. Bức màn đều bị kéo ra, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính chiếu vào, trong nhà sáng chói. Hai tay Liễu Chướng đặt trêи đầu gối, tâm thần không yên đung đưa chân, thường ngẩng đầu nhìn cửa phòng ngủ.
Ước chừng năm phút sau, cửa phòng ngủ chậm rãi mở ra.
Ngu Nam dùng dải lụa đỏ cột tóc, rũ trêи vai, váy đỏ làm làn da cô càng thêm trắng nõn, giống như búp bê Tây Dương, ngọn tóc hơi cuốn, xinh đẹp khiến người không dời mắt được.
Liễu Chướng vừa nhìn vừa âm thầm khen ngợi bản thân có mắt thẩm mỹ.
Ngu Nam chờ mong nhìn Liễu Chướng, hy vọng cậu có thể khích lệ mình một ít. Lại chỉ nghe Liễu Chướng vỗ đùi, giơ ngón tay cái, lớn tiếng nói: “Ánh mắt chọn váy của mình quá tuyệt.” Cậu đắc ý cái đuôi cũng sắp nhếch lên.
Ngu Nam: “……” Thời khắc mấu chốt này tính cách vẫn không thay đổi.
Khi bất đắc dĩ tới cực điểm, cũng chỉ có thể cười. Ngu Nam xách làn váy, cẩn thận nhìn tới nhìn lui, yêu thích không thôi.
Trương Quyên nhịn không được cười ha ha: “Con trai ngốc, lúc này con nên khen Nam Nam thật xinh đẹp.”
Liễu Chướng vò đầu, không hiểu vì sao mẹ lại cười mình, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165659/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.