Ngu Nam làm nũng với Liễu Chướng cũng không hề có áp lực tâm lý, hoàn toàn làm lơ sự thật hiện tại Liễu Chướng vẫn là học sinh tiểu học.
Liễu Chướng cũng rất thích bộ dáng này, cậu thành thật nói: “Ngày hai mươi ba tháng mười.”
Ngu Nam vui vẻ: “Em nhớ rồi.”
Chân trời treo một vầng trăng sáng ngời, Ngu Nam nheo mắt, cảnh tượng trước mắt hơi mơ hồ, mặt trăng bị nhòe đi. Cô dụi mắt, lòng nghi ngờ bản thân quá buồn ngủ mới sinh ra ảo giác.
Liễu Chướng nói: “Nam Nam, không còn sớm, em mau ngủ đi.”
Trong lòng Ngu Nam chợt hiện lên một loại dự cảm mãnh liệt, cô sẽ không ở đây quá lâu, cô sắp trở lại thế giới ban đầu. Lưu luyến nhìn chằm chằm khuôn mặt Liễu Chướng, muốn nhìn nhiều vài lần.
Liễu Chướng thấy cô căn bản không có ý đi ngủ, khó hiểu nói: “Em sao vậy?”
“Không có gì.” Ngu Nam cúi đầu, thu hồi ánh mắt, lặng lẽ thở dài, đáng tiếc tương lai chỉ có thể xem ảnh chụp hồi nhỏ của Liễu Chướng —— Quá đáng tiếc.
Nhìn theo Ngu Nam trở lại phòng ngủ, Liễu Chướng mới rời khỏi ban công. Cậu là đứa trẻ vô cùng có tính tự chủ, làm xong bài tập đi rửa mặt, sau đó lấy cái túi váy đỏ trong tủ quần áo ra.
Quà sinh nhật cần phải đóng gói xinh đẹp, Liễu Chướng lục tung, tìm ra tơ lụa và hộp giấy trước kia, bắt đầu chuẩn bị. Liễu Chướng có thói quen tự mình bao bìa sách giáo khoa và tập vở, lúc trước dùng mấy tờ bìa màu còn dư lại rất nhiều, cậu tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165658/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.