Ngu Nam ẩn ẩn cảm giác được mục đích Liễu Chướng ra ngoài có liên quan đến cô.
Có lẽ tâm trí cũng co lại theo thân thể, cô lần đầu không chút che giấu vui sướиɠ và chờ đợi trong lòng, ngồi ở trêи sô pha, mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm cánh cửa, khát vọng Liễu Chướng cho cô một bất ngờ thật lớn.
Ngay cả cơm chiều cũng không thể hấp dẫn lực chú ý của cô, khi tiếng đập cửa vang lên, Ngu Nam lập tức nhảy nhót, rất giống một con thỏ nhỏ đi ra mở cửa, thấy Liễu Chướng đứng ở ngoài cửa, trong lòng ngực ôm một cái túi, trong túi mơ hồ có thể thấy được một mảnh màu đỏ.
Vui mừng bất ngờ trong lòng rốt cuộc cũng chậm lại, khoảnh khắc này, ký ức sáu tuổi đã sớm phai mờ, giống như thủy triều vọt tới.
Thì ra là váy đỏ này.
Một bàn tay Liễu Chướng che lại túi, thoáng nghiêng người, vẻ mặt hiếm khi mất tự nhiên: “Nam Nam? Em tránh ra một chút, anh đổi giày.”
Trương Quyên bưng cơm, nghe thấy tiếng của hai đứa nhỏ, giương giọng nói: “Liễu Chướng, đổi giày xong dẫn em gái đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm!”
Liễu Chướng nói 'Dạ', duy trì động tác mất tự nhiên kia thay dép lê, phát hiện Ngu Nam còn chắp tay sau lưng, ở bên cạnh nhìn cậu. Liễu Chướng hơi ngừng, bất động thanh sắc thay đổi một tay cầm túi: “Sao em không vô trong?”
Ngu Nam cười nói: “Anh mua cái gì vậy?”
“Thì, quần áo.” Lần đầu tặng quà cho con gái, Liễu Chướng có chút xấu hổ. Đương nhiên cậu cũng tặng quà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165657/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.