Điên cuồng nắm gối ôm lăn qua lộn lại phát tiết ở trêи giường vài phút, sau đó Ngu Nam bò dậy làm bài tập.
Nằm mơ cũng phải làm bài tập, cô đúng là học sinh chăm chỉ.
Ngu Nam duỗi tay nhéo mặt mình.
“Szzz ——” Cô hơi dùng sức nhéo má đến nhe răng trợn mắt, trêи má hiện ra vệt đỏ to.
Cảm giác này cũng quá chân thật, không giống mơ.
Ngu Nam bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình, nơi này thật sự là mộng của cô sao? Hết thảy đều rõ ràng như vậy, cô duỗi tay sờ sờ sách giáo khoa, bàn tay có thể cảm nhận được hoa văn trêи trang giấy, cúi đầu còn có thể ngửi được mùi mực.
“Nam Nam ——” Giọng của Liễu Chướng từ ban công biên kia truyền đến.
Ngu Nam buông sách, đi qua.
Trời tối mây đen chồng chất trêи không trung, như thể trời sắp đổ mưa. Liễu Chướng đứng ở trêи ban công, trong tay còn bưng một mâm bánh ngọt, thấy cô ra tới, lập tức nói: “Ba anh làm bánh đậu xanh, ăn không? Bỏ thêm rất nhiều đường.”
Ngu Nam nghĩ thầm, thì ra từ nhỏ cô đã thích ngọt như vậy, Liễu Chướng cũng nói thẳng bỏ thêm rất nhiều đường.
Cô có thể ăn không?
Đương nhiên phải ăn!
“Ăn!” Ngu Nam gấp không chờ nổi nói.
Liễu Chướng tay dài, nhón chân, tay duỗi ra thoải mái vượt qua khoảng cách giữa hai ban công, đưa bánh đậu xanh tới trước mặt cô. Ngu Nam giơ tay tiếp nhận, cầm một miếng nếm thử. Hương thơm thuộc về đậu xanh tràn ngập khoang miệng, miếng đậu tinh tế mềm mại, ngậm ở trong miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165663/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.