Liễu Chướng lớn hơn Ngu Nam hai tuổi, lúc cậu còn rất nhỏ đã nghe qua tên Ngu Nam, lại bởi vì đủ loại nguyên nhân vẫn không thể gặp mặt. Cậu cảm thấy Ngu Nam là một bé gái mềm mụp giống bánh mật vậy, còn có chút nghịch ngợm.
Kỳ nghỉ hè này cậu thật sự không thư thái, vì mẹ già thân yêu của cậu lừa cậu đi Thanh Thiếu Niên Cung học thư pháp.
Thầy giáo dạy thư pháp cho cậu là người tính tình cổ quái, cả ngày lải nhải. Liễu Chướng là học viên nhỏ tuổi nhất, cũng là một đứa không bớt lo nhất, thường xuyên toát ra ý tưởng kỳ lạ, còn ồn ào nhốn nháo với tiểu nam sinh trong lớp.
“Anh Liễu Chướng, mỗi ngày anh đều phải đi học thư pháp sao?”
Ban công của công nhân viên chức đan xen, nếu chính giữa có hàng hiên sẽ cách thật xa. Nói đến cũng khéo, phòng của Liễu Chướng và Ngu Nam chỉ cách một bức tường, ban công cũng cực gần, khoảng cách chính giữa chỉ có nửa thước.
Nếu tay dài một ít là có thể nhẹ nhàng với tới đối diện, huống chi nhà bọn họ đều ở tại lầu hai, cũng không tính cao.
Sáng sớm Liễu Chướng thích ở trêи ban công đọc sách, hôm nay tinh không vạn lí, không một áng mây, bầu trời xanh thẳm như một khối ngọc bích. Ánh nắng sáng sớm là thoải mái nhất, ấm áp, cũng không nóng cháy không phơi đen. Liễu Chướng đang cầm sách ngữ văn, lớn tiếng đọc bài.
Ngu Nam đẩy cái ghế dựa tới, nửa quỳ ở ghế trêи, dùng đôi tay chống mặt, không chớp mắt nhìn Liễu Chướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165653/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.