“Liễu Chướng?” Nghe thấy cạnh cửa truyền đến tiếng nói nhỏ, Ngu Nam mơ mơ màng màng tỉnh lại. Đôi mắt mở to nỗ lực muốn thấy rõ là người nào nói chuyện ở cạnh cửa. Nửa mơ nửa tỉnh, đầu óc không không tỉnh táo, còn tưởng bản thân đã là người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, đã sớm thoát khỏi xưng hô “Ấu trĩ” kia. Theo bản năng gọi tên.
Chu Linh Thước nhạy bén bắt giữ tiếng kêu rất nhỏ của Ngu Nam, bước nhanh đi đến bên mép giường, hơi hơi cúi người, ôn nhu nói: “Nam Nam? Tỉnh?”
“Mẹ?” Ngu Nam nheo đôi mắt, thấy một khuôn mặt xinh đẹp. Là mẹ không sai, nhưng hình như trẻ mười mấy tuổi, không có nếp nhăn, một đầu tóc dài đen nhánh.
Rõ ràng nghe được tiếng của Liễu Chướng, sao không thấy bóng người?
Ngu Nam duỗi cổ, nhìn ra ngoài cửa, không có thân ảnh thon dài quen thuộc, chỉ có một cậu bé tay dài chân dài.
Cô giật mình, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Liễu Chướng lo lắng nhìn cô, lông mày cau chặt, trêи mặt tràn ngập lo lắng, hối hận cùng áy náy. Ngu Nam hiếm khi nhìn thấy trêи gương mặt kia có nhiều cảm xúc như vậy, nghĩ nghĩ, không cầm lòng được nở nụ cười.
“Có khỏe không?” Chu Linh Thước lau đi mồ hôi trêи trán Ngu Nam, “Anh trai Liễu Chướng tới thăm con, đồng ý cho anh trai vào phòng không?”
Ngu Nam không chút nghĩ ngợi gật đầu.
Cô và Liễu Chướng là quan hệ gì, một căn phòng ngủ mà thôi, hai người về sau còn phải ngủ trêи một cái giường.
Thật ra trong tiềm thức của cô, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165654/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.