Chờ Ngu Nam nói ra tên ba mẹ và địa chỉ nhà, Liễu Chướng mới phản ứng lại, vỗ đùi bừng tỉnh: “Thì ra cậu chính là em gái Nam Nam mẹ tớ nói.”
Mấy ngày trước mẹ Trương Quyên kϊƈɦ động vô cùng, vẫn luôn nhắc mãi Linh Thước sắp tới, Linh Thước sắp tới, nói đến Liễu Chướng thấy phiền. Nghe mẹ Trương nói, nhà dì Chu có em gái sáu tuổi, tên Nam Nam, vô cùng ngoan ngoãn, bảo cậu phải chăm sóc tốt cho em gái.
Nghĩ đến đây, Liễu Chướng không khỏi liếc nhìn, thành thật nói với Ngu Nam: “Mẹ anh nói em vô cùng ngoan, anh cảm thấy bà ấy phải đi rửa mắt.”
Rõ ràng còn nghịch ngợm hơn cậu! Ít nhất cậu sẽ không té ngã chỉ vì chơi cầu trượt!
Ngu Nam: “……”
Nể tình giọng nói trẻ con non nớt của cậu, cô nhịn.
Cũng may Liễu Chướng vẫn nhớ rõ việc quan trọng, căn cứ vào kinh nghiệm cậu học được từ trong TV, người bị thương không thể dễ dàng di chuyển, phải tìm người chuyên nghiệp tới xử lý. Đặt ở tình huống này thì là cậu không thể hành động thiếu suy nghĩ, phải tìm ba mẹ tới xử lý.
Vì thế trước khi đi Liễu Chướng dặn dò Ngu Nam: “Em đừng lộn xộn, anh đi tìm ba mẹ em.”
Ngu Nam: “…… Anh mau đi đi.” Cô thật sự đau không chịu nổi.
Nhìn theo Liễu Chướng đi xa, đau đớn dưới chân và tay không ngừng truyền đến, cô vừa ảo não vừa hối hận —— rõ ràng khi còn nhỏ cô chơi rất nhiều lần cũng không té, sao lần này lại té?
Chẳng lẽ là đã lâu không vận động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165652/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.