“Nam Nam, mau thức dậy, chúng ta sắp đến nhà mới.”
Tiếng nói ôn hòa của mẹ vang lên bên tai Ngu Nam, cô dụi mắt, lại nghe mẹ mềm nhẹ răn dạy: “Nam Nam, mẹ đã nói bao nhiêu lần, không được dùng tay dụi mắt.”
Ngu Nam còn đang mơ màng, thần trí không tỉnh táo, trả lời theo bản năng: “Xin lỗi, con sai rồi.”
“Ngoan.” Cô cảm giác có một bàn tay sờ cái trán của mình, lại thu trở về.
Cửa sổ xe hạ xuống, gió lạnh bên ngoài thổi vào, Ngu Nam run lập cập, hoàn toàn tỉnh táo.
Cô cúi đầu nhìn tay mình, trắng trẻo mập mạp, mu bàn tay còn có ngấn, ngón tay ngắn, bàn tay nhỏ, với một học sinh tiểu học mà nói, có được đôi tay như vậy là vô cùng hoàn hảo.
Ngu Nam không khỏi lâm vào trầm tư, sau khi suy nghĩ cặn kẽ, cô nhéo khuôn mặt nhỏ của mình.
Szzz ——
Đau quá! Vì sao cô còn chưa tỉnh?
Ngu Nam khϊế͙p͙ sợ nhìn ba mẹ trẻ lại mười mấy tuổi trước mặt, cảm giác đầu óc mình loạn thành hồ nhão.
Cô chỉ nói muốn trở lại thời thơ ấu, nhưng không thật sự muốn trở về!
Ký ức khi còn bé đã phai mờ, nhưng cô vẫn nhớ rất rõ ràng lần chuyển nhà này có ý nghĩa bắt đầu một cuộc sống mới. Công tác của ba cô điều động, hơn nữa cô sắp trở thành học sinh tiểu học, suy xét mấy lần, nhà bọn họ quyết định dọn đến ký túc xá công nhân viên chức trong trường học, thuận tiện cho cô đi học.
Nơi Ngu Nam sống là một tòa tiểu thành yên tĩnh, dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vay-do-nho-cua-anh/165651/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.