Chẳng thể phản đối thêm, cuối cùng tôi đành im lặng, thả lỏng cơ thể chịu trận trước những kích thích choáng ngợp. Cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng, tôi bàng hoàng, vô thức co chân lại. Tách hai chân tôi ra, phân thân cứng rắn đi vào. Cơ thể Trung có chút căng cứng, mồ hôi lấm tấm trên trán, trên mũi anh. Môi mỏng khẽ mím, ánh mắt anh nhìn tôi nửa âu yếm nửa si mê, lửa tình cháy rực trong đáy mắt. Cơn đau xé toạc cơ thể không thể tránh khỏi, tôi cắn răng chịu đựng, mồ hôi chảy đầm đìa. Cảm nhận được những gì diễn ra, Trung kiên nhẫn nhích từng chút, nhẹ nhàng di chuyển. Cứ vậy một hồi, cảm giác đê mê khó tả thay thế cho nỗi khó chịu vật lạ xâm nhập, dù vẫn đau rát nhưng tôi mỉm cười, run rẩy vươn tay ôm lấy cổ anh, phối hợp cùng anh tận hưởng giây phút hạnh phúc thân mật vợ chồng. Tôi và Trung… chúng tôi đã chính thức là của nhau, chính thức chẳng còn bất cứ rào cản nào, cả tâm hồn và thể xác!
Gối đầu lên cánh tay rắn chắc, tôi mơ màng nhìn ngắm khuôn mặt người đàn ông tôi yêu thương hơn tất thảy. May sao vết thương bên sườn trái của Trung không sao cả, cảm giác thỏa mãn tôi cong mắt cười nhìn anh, bất ngờ bị bàn tay lớn véo mũi. Trung hôn lên trán tôi, thì thầm, đáy mắt lấp lánh không che giấu niềm vui:
– Cảm ơn em…
Tôi lắc đầu nói:
– Cảm ơn gì, em chỉ làm nghĩa vụ của người vợ…
Lời chưa nói hết đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-cua-nha-giau/3387091/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.