Trung lừ mắt nhìn tôi nói:
– Tôi không muốn tiếp tục giao trứng cho ác.
Ý anh là sao? Ừm… từ sáng đến giờ không thấy anh nhắc gì đến việc tôi quay trở lại thành phố A, có phải vì…
– Em nghỉ học ở trường đó đi! Học chỗ khác!
Con người này… ghen tuông đến độ đó sao? Tôi méo xẹo mặt mày nói:
– Làm sao cứ trốn tránh mãi được, lỡ như… ở nơi mới… lại có cây si không mong muốn đeo bám em thì sao?
Trung im lặng, hai mắt chau lại như suy nghĩ, cuối cùng anh nói:
– Tôi sẽ giám sát em.
Nghe vậy tôi bĩu môi, tỏ vẻ giận dỗi nói:
– Em có phải tù binh đâu… chẳng có chút tự do nào cả!
– Em không có tự do, đừng quên điều đó!
Trung lạnh giọng kết luận một câu. Tôi cứng họng không sao phản bác nổi, ấm ức nhưng đành chịu. Tôi đúng là đã quên mất tính cách ép buộc của con người này, quên mất tôi vẫn đang là con nợ của anh. Hừ một tiếng tôi quay lưng lại anh, không thèm nói chuyện. Trung vươn người kéo tôi vào lòng, lưng tôi áp vào ngực anh, nghe anh thì thầm vào tai tôi:
– Còn đau lắm không?
Tôi không còn quá đau đớn nhưng vẫn gật đầu. Sâu trong lòng tôi rất căm lão Toàn nhưng có thế nào lão ta vẫn là cha của anh. Tôi không thể công kích, không thể giãi bày với anh nỗi căm tức lão ta để tăng hiềm khích giữa hai người họ. Vòng tay thêm siết chặt, âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-cua-nha-giau/3387090/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.