Lão Toàn cứng đờ cả người, khuôn mặt chuyển sang màu tái mét rồi trắng bệch, thế nhưng lão hoàn toàn im lặng. Lúc này không một thế lực nào có thể cứu được lão, người của lão trong biệt phủ này đa phần đã đi theo Trung, chỉ còn nhóm tay sai bặm trợn kia là còn trung thành với lão thì đã bị khống chế sạch. Con đường chết là con đường duy nhất lão phải chấp nhận, bất chợt lão cười lên ha hả, không cần nhóm người của Trung giải đi lão tự bước đi. Chắc chắn trong lòng lão lúc này, cái chết còn không đau đớn bằng việc bị chính con trai mình đưa đến đoạn đầu đài.
Trung bước về phía nhà chính nơi lão Toàn sống cùng mẹ anh. Biết anh vẫn tức giận chuyện cha anh đem mẹ anh ra đe dọa, tôi yên lặng bước theo anh, không hé một lời nào. Trong phòng ngủ của căn nhà gỗ lớn nhất, bà cả đang đập cửa đòi ra. Lão Toàn đã khóa bà lại từ sớm để dễ bề đe dọa Trung. Khốn kiếp thật! Có điều… việc anh ra tay với cha anh… quả thực ngoài suy nghĩ của tôi.
– Phá cửa!
Trung lạnh giọng ra lệnh cho nhóm người đi theo bảo vệ anh. Pằng một tiếng, khóa cửa đã bị súng bắn vỡ, khói bốc lên khét lẹt. Tôi cứ như kẻ mộng du chứng kiến tất cả những chuyện xảy ra trước mắt, cảm giác sợ hãi bao trùm. Kẻ máu lạnh… giờ tôi mới biết bộ mặt thật của Trung là như vậy sao?
Cửa vừa bị phá khóa, bà cả liền mở cửa lao ra. Thấy Trung đứng cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-cua-nha-giau/3387092/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.