Chú Bình nghe vậy, chú ậm ừ nói:
– Tôi biết là khó chấp nhận nhưng trường hợp cậu cả rất khó, dù cậu ấy không bị thú dữ ăn thịt thì cũng có khả năng đã chết rồi, độ cao vực cậu ấy ngã xuống khó toàn mạng, cậu ấy lại trúng đạn… bộ quần áo của cậu ấy rách nát nhuốm máu là do thú dữ cắn xé tha đi mới ra đến khe suối… không phải chúng tôi chỉ phán đoán suông…
Những lời của chú ấy làm tôi càng thêm đau đớn như chính bản thân chịu đựng những gì Trung phải chịu, chỉ là… tôi vẫn cứ hi vọng, vẫn cứ tin tưởng mà nói:
– Chú Bình, ngày mai cháu về tỉnh S, chú dẫn cháu ra nơi cậu cả ngã, dẫn cháu ra khe suối… cháu vẫn muốn thêm một lần tìm anh ấy… có được không chú? Dù cho… chỉ tìm được phần thân thể của anh ấy… cháu vẫn muốn tìm…
Tôi nghẹn lại, không thể nói tiếp được nữa, chỉ trông đợi câu trả lời của người đàn ông to cao tốt bụng đầu dây bên kia. May sao chú ấy thở hắt một hơi trả lời:
– Được rồi… nếu cô vẫn muốn tìm thì tôi và các anh em sẽ đi cùng cô… tìm thêm một lần nữa.
– Cảm ơn chú… cháu cảm ơn chú…
Nước mắt tôi không sao ngăn được trước những lời của chú ấy, chỉ cần vậy thôi… tôi tin tôi sẽ tìm được anh. Cố gắng không để bản thân rơi vào tuyệt vọng, tôi ăn cháo, uống thuốc rồi ngủ sớm. Sức lực ở đâu như rần rần chảy trong cơ thể, đến sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-cua-nha-giau/3387078/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.