Kỷ Đinh: “!!!”
Chẳng qua là một lời nói dối bịa đại ra thôi mà.
Người này sao lại tự diễn biến rồi?!
Dù sao cũng ở cạnh Ôn Nghiên rồi, sự mặt dày ngày trước của cô cũng đã nhặt lại một nửa, cô ưỡn thẳng lưng, trả lời vẻ khiêu khích: “Đúng rồi, em nghĩ sau này anh ấy chắc sẽ không đau buồn nữa.”
Kỷ Đinh chớp mắt, bổ sung: “Em nghĩ anh ấy còn khá thoải mái, chắc đã an ủi đúng nơi đúng lúc rồi.”
Ngón tay Ôn Nghiên khựng lại, mãi mới nhướng mày.
Thực ra, đêm lần trước nào có phải là uống rượu say rồi làm càn!
Chính là hai người là đồng phạm có âm mưu có tổ chức.
Trong đầu Ôn Nghiên vô thức nhớ lại những cảnh tượng bị che mờ!
Anh thầm nghĩ – cô đúng là có bản lĩnh, mới vài ba câu đã có thể khơi dậy xx của anh.
Lúc này, Kỷ Đinh bất ngờ hôn lên môi anh, cực kỳ dịu dàng hôn, liếm, m.út môi anh.
Động tác của cô tỉ mỉ và cẩn thận, lại khiến Ôn Nghiên có cảm giác trân trọng.
Tim anh cũng run rẩy theo.
Một luồng nhiệt khó tả dâng lên trong người, Ôn Nghiên cố kiềm chế khao khát của mình.
Đợi khi Kỷ Đinh ngồi dậy, cô nhìn rõ màu mắt người ấy sẫm lại.
Nhưng anh vẫn tỏ vẻ bình thản.
Không có ý tiếp tục.
Tim Kỷ Đinh có chút hụt hẫng, nhưng cô vẫn mỉm cười nói: “Anh A Nghiên, em đi tắm trước nhé.”
“Ừ, đi đi.” Ôn Nghiên nói, “Quần áo để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vao-bac-dai-hay-la-vao-thanh-hoa/3508016/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.