Lục Nghiễn Hành không thích khuất phục trước d*c v*ng, theo quan điểm của anh, người bị bản năng kiểm soát là những người cực kỳ vô dụng.
Một người nếu ngay cả d*c v*ng cũng không thể tự kiểm soát, thì về bản chất không có gì khác biệt so với động vật.
Vì vậy, anh cũng không thích cảm giác rung động, bởi vì trong mắt anh, rung động cũng là một loại d*c v*ng, là h*m m**n muốn sở hữu một người phụ nữ nào đó.
Mà anh ghê tởm cái cảm giác bị d*c v*ng kiểm soát đó.
Vì vậy, sự rung động thoáng qua đối với Giang Ngưng Nguyệt đã nhanh chóng bị anh kiềm nén xuống.
Giống như trước đây anh kiềm chế ý muốn hút thuốc, sự mệt mỏi khiến anh muốn từ bỏ, hoặc là cảm giác đau đớn hồi nhỏ khiến anh muốn gọi điện cho mẹ.
Anh từ nhỏ đã giỏi chịu đựng và tự kiểm soát, nên lúc này không cảm thấy việc kiềm chế tình cảm là chuyện khó khăn.
Anh tin rằng mình đã hoàn toàn quên Giang Ngưng Nguyệt rồi.
Tối ngày hôm đó, anh đi công tác về đến nhà. Vừa bước vào cửa, quản gia đã vui vẻ mang một phong thư đến cho anh, nói: “Lục tổng, phong thư mà ngài bảo tôi tìm trước đây đã tìm thấy rồi, nó nằm trong chiếc tủ đựng tài liệu bỏ đi ở phòng chứa đồ.”
Lục Nghiễn Hành cúi mắt nhìn phong thư mà quản gia đưa tới.
Anh đương nhiên biết đây là cái gì.
Một tuần trước, anh trở về từ An Thành, lúc đó anh vẫn chưa quên Giang Ngưng Nguyệt, nhớ lại bà nội đã từng gửi cho anh một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906404/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.