Bà nội Lục nhìn thấy Giang Ngưng Nguyệt thay váy xong đi xuống, vui vẻ lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa: “Nguyệt Nguyệt lại đây, cho bà xem nào.”
Bà đi đến trước mặt Giang Ngưng Nguyệt, nắm tay cô ngắm nghía từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy yêu thương hiền từ, khen: “Đẹp quá, đẹp tuyệt vời, lúc đó bà ở buổi triển lãm thời trang vừa nhìn thấy chiếc váy này, lập tức nghĩ đến Nguyệt Nguyệt nhà ta mặc vào nhất định sẽ đẹp, quả nhiên giống hệt trong tưởng tượng của bà, đẹp quá, cứ như tiên nữ vậy.”
Ông nội Lục ngồi trên ghế sofa, quay đầu nhìn theo, cũng không ngừng khen: “Đẹp, đẹp lắm.”
Vừa nói xong, ông lại nhìn về phía bà nội, nói: “Hôm nào Bắc Thành có triển lãm thời trang, bà dẫn Nguyệt Nguyệt cùng đi, mua thêm vài chiếc nữa.”
Giang Ngưng Nguyệt nghe vậy vội vàng nói: “Không cần, không cần đâu ông nội Lục, bà nội mua cho cháu chiếc váy này đã rất tốn kém rồi, cháu thật sự rất ngại.”
Mặc dù cô không biết giá cụ thể của chiếc váy này, nhưng váy dạ hội may đo cao cấp chắc chắn không hề rẻ, chưa kể đến việc mua thêm váy khác, ngay cả chiếc váy này cô cũng không thể nhận.
Vừa nãy cô thậm chí không hề muốn thử, nhưng bà nội có lòng, đặc biệt mang từ nước ngoài về cho cô, cô thật sự không có cách nào từ chối thẳng mặt, sợ làm tổn thương lòng tốt của người lớn tuổi.
Chỉ là chiếc váy này cô quả thật không thể nhận, vì nó quá quý giá, cô không có khả năng đền đáp.
Cô đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906405/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.