Lục Nghiễn Hành đột nhiên nghĩ ra một vấn đề.
Anh nhìn sang Lục Minh, hỏi: “Cậu gặp cô ấy rồi?”
“Ai?”
Lục Minh hỏi xong liền nhận ra: “Anh nói Giang Ngưng Nguyệt à? Gặp rồi chứ. Mấy năm trước không phải anh luôn ở nước ngoài sao, mấy năm nay Giang Ngưng Nguyệt vừa hay học Thạc sĩ ở Bắc Thành, năm nào sinh nhật ông bà nội cô ấy cũng đến. Cô ấy rất lịch sự, lần nào đến cũng mang quà, ông bà nội đặc biệt thích cô ấy.”
Lục Minh: “Cho nên anh cũng đừng trách ông nội giận, cô ấy vừa là cháu gái của ân nhân cứu mạng, lại vừa là cháu dâu tương lai mà ông bà nội đã chấp thuận, anh thì hay rồi, vừa về đã hủy hôn với người ta.”
Nói đến đây, Lục Minh thấy hơi kỳ lạ, bèn hỏi: “Nhưng mà hôm nay là lần đầu tiên anh gặp Giang Ngưng Nguyệt sao? Trước đây không ai cho anh xem ảnh của cô ấy à?”
Sự thật bà nội hình như quả thực đã gửi ảnh cho anh.
Mấy năm đó anh ở nước ngoài mở rộng sản nghiệp, mỗi ngày bận đến mức ngay cả ăn và ngủ cũng không có thời gian, có khi tăng ca quá muộn thì ngủ thẳng trong văn phòng, lấy đâu ra tâm trí mà nghĩ đến những chuyện này.
Có một hôm bà nội đột nhiên gọi điện cho anh, nói đã gửi cho anh một tấm ảnh của Giang Ngưng Nguyệt, dặn anh chú ý nhận.
Tấm ảnh quả thực đã được nhận, nhưng anh hoàn toàn không mở ra xem, thậm chí đã sớm không biết ném đi đâu rồi.
Lục Minh thấy Lục Nghiễn Hành đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vang-trang-ruc-chay-nghe-da-hi/4906403/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.