Đường Oanh: “Vậy thì ngài có thể đi xem các bộ phim khác do Gia Thụy đầu tư.”
Văn Mộc Cảnh: “……”
Cô click vào Weibo anh, gần đây vì bình luận lần trước trên Weibo của anh, nội bộ đoàn phim xì xào bàn tán về bọn họ ngày càng nhiều.
Nếu không phải paparazzi không biết rõ lịch trình quay chụp thì có khả năng cô đã bị chụp lén nhiều lần.
“Đường Đường, em biết rõ vì sao anh đầu tư bộ phim này mà.” Anh chân thành nói.
“Đúng, tôi biết, nhưng anh cũng nên biết thái độ của tôi.” Đường Oanh tức giận, cũng không có ý định đi đường vòng với anh, giọng điệu trở nên kiên quyết, “Nếu không có bữa cơm này, tôi nghĩ tôi sẽ không gặp anh một lần nào nữa.”
“……”
Vừa dứt lời, phòng bao an tĩnh kỳ lạ.
Khuôn mặt tươi cười vừa rồi của Văn Mộc Cảnh bây giờ đã cứng đờ, anh không biết nên nói gì.
Hôm nay cô rất phối hợp với anh, nhưng tất cả những điều này đều không dựa trên tình cảm của cô dành cho anh.
Giống như hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn đôi mắt trong sáng không có ý cười của cô, trong lòng đau đớn như bị kim đâm.
Tiếng gõ cửa giòn giã vang lên, nhân viên phục vụ bắt đầu bưng đồ ăn lên.
Người qua người lại, Đường Oanh véo véo lòng bàn tay, ở trước mặt anh, dường như càng ngày cô càng dễ tức giận.
Nhưng nghĩ lại, cô cũng không làm gì sai cả.
Nhân viên phục vụ rời đi, trong phòng lại quay lại trạng thái im lặng.
Trên bàn đầy ắp đồ ăn, mỗi món ăn đều gọi theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351754/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.