“Văn tổng, hai người đã về rồi, giao Đường Đường cho tôi đi.” Lạc Phiêu Phiêu xoát thẻ mở cửa, duỗi tay chuẩn bị đỡ lấy.
Văn Mộc Cảnh không nói chuyện, trực tiếp đi qua cô ấy, đem người đặt ở trên giường.
“……”
Lạc Phiêu Phiêu trộm vỗ vỗ đầu bản thân, là cô không hiểu chuyện.
Phòng là phòng gác xép, Văn Mộc Cảnh chỉnh nhiệt độ phòng, dặn dò người ở ngoài phòng ngủ: “Có mật ong không?”
Lạc Phiêu Phiêu phản ứng nhanh, biết anh muốn cho Đường Đường uống chút mật ong để tỉnh rượu, dứt khoát nói: “Chỗ tôi có, bây giờ tôi đi nấu.”
Nói xong thì về phòng lấy đồ.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, Văn Mộc Cảnh quỳ một gối trên mặt đất, cởi giày Đường Oanh, đặt chỉnh tề ở một bên.
Anh sờ vào mắt cá chân và lòng bàn chân của cô, lạnh lẽo không có độ ấm, nhíu mày.
Vào mùa đông cô luôn sợ lạnh, trước kia anh quản nghiêm, mặc quần áo dày, đồ giữ ấm anh đều lo liệu hết.
Mà bây giờ không ai quản cô, cô liền không cố kỵ cái gì, ngay cả uống rượu cũng bắt đầu không có giới hạn, càng thêm không coi trọng thân thể của mình.
Anh đứng dậy kéo quần áo của cô lên, sau đó đắp cho cô một tấm chăn nhung, bản thân ngồi ở đuôi giường, cởi tất cho cô, ôm mu bàn chân lạnh buốt của cô rồi đặt vào lòng ngực giúp cô sưởi ấm.
Nhiệt độ cơ thể tăng lên nhanh chóng, Đường Oanh không an phận cựa quậy, muốn né tránh nguồn nhiệt trên chân mình.
Bàn tay Văn Mộc Cảnh nắm chặt lại, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351755/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.