Editor: Lục.
“Không không, không phải chị, là em cơ.” Lý Già vội vàng kéo mình và Lạc Phiêu Phiêu thành người ngoài cuộc: “Mời anh ấy ăn một bữa cơm là được rồi, coi như trả ơn thôi mà.”
“Ăn cơm…”
“Nhưng em cảm thấy bây giờ mình nên giữ khoảng cách với anh ta.” Đường Oanh trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, từng lời ra lại tàn nhẫn vô tình.
Ngày hôm đó cô thấy Văn Mộc Cảnh trả lời bình luận của cư dân mạng, cô lập tức đăng một bài lên tài khoản cá nhân với nội dung “Độc thân, tôi không yêu đương.”
Bày tỏ từ chối vô cùng rõ ràng.
Mấy ngày nay, mỗi lần Văn Mộc Cảnh đến thăm, cô cũng viện đủ lý do để đuổi anh về.
Cô không muốn gặp anh, nhưng lần này thực sự là anh giúp cô.
Cần phải giữ khoảng cách là lý do duy nhất để cô trốn tránh việc phải đi gặp anh.
Lý Già hiểu ý cô, vẫn cố gắng thuyết phục: “Đường Đường, em nghĩ lại xem, chuyện này cũng không thể mãi trốn tránh.”
Đường Oanh cụp mắt, nói lí nhí: “Vâng, em biết rồi.”
Lạc Phiêu Phiêu mới dọn xong rác trong phòng, vừa mở cửa ra, cô ấy ngạc nhiên: “Văn tổng?”
Văn Mộc Cảnh đứng trước cửa phòng, nhưng không có gõ cửa, có lẽ anh đã đứng ở đây một lúc lâu.
Anh ngập ngừng hỏi: “Tôi có thể….đi vào không?”
“Được chứ.”
Lý Già nhìn thấy người đang đứng trước cửa, quyết định thay Đường Oanh: “Đường Đường, chị và Phiêu Phiêu đem đồ của em xuống trước, chắc sẽ không dìu em đi được, Chu tổng và Tề Bành vẫn ở bãi đậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351753/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.