Editor: Lục.
Vừa nói, cô ấy vừa xoa xoa khuôn mặt có chút mũm mĩm như trẻ con của Đường Oanh, cảm giác thích thật.
Đường Oanh kéo dòng suy nghĩ về, không chút kháng cự, ngoan ngoãn ăn trái cây mà cô đưa.
Lâm Du Từ thấy cô ngẩn người cả ngày hôm nay, bèn tìm chủ đề nói chuyện khiến cô vui vẻ: “Đường Đường, mình nói cậu nghe, dạo này Mập Mập lại béo lên rồi, đồ ăn vặt cho mèo trong nhà mình đều bị nó ăn hết.”
Đường Oanh ngước mắt nhìn lên, khuôn mặt cô không trang điểm lộ ra một chút ngây thơ: “Vậy mình mua chút đồ ăn cho mèo rồi gửi cậu nhé?”
“Không cần không cần, mình không có thiếu, bạc đãi ai chứ không thể bạc đãi con mình được.” Lâm Du Từ xua tay, nhướng mày cười với cô: “Ai bảo Mập Mập quý hiếm như vậy.”
“Nó ở nhà cậu mấy ngày nay có ngoan không? Không quậy phá chứ?” Đường Oanh có chút lo lắng, Phì Đô là một con mèo đực được năm tháng tuổi, nó rất nghịch ngợm, cô sợ nó sẽ phá hỏng đồ đạc của Du Từ.
“Không có không có, lúc Mập Mập mới tới mình đã dạy nó rồi, bây giờ nó ngoan lắm.”
“Hả??”
Lâm Du Từ sợ cô hiểu lầm, tiếp tục nói: “Mình không có đánh nó, chỉ là dùng chút đồ ăn vặt, cỏ bạc hà và vài món đồ chơi nhỏ thôi, bây giờ nó rất ngoan rồi.”
“….”
Khóe môi Đường Oanh bất giác cong lên.
Lâm Du Từ thấy cô cười, cũng bớt đi phần nào lo lắng.
“Du Từ, hôm nay cậu chạy đến đây, vậy Mập Mập đang được người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/351752/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.