A Âm vốn tưởng Lý Thập Nhất sẽ hốt hoảng một phen, nhưng Lý Thập Nhất lại không như A Âm mong muốn, chỉ bình tĩnh nghe Hoành Công Ngư và A La kể lại chuyện, sau đó cất tẩu thuốc đi, cởi găng tay, nghĩ ngợi giây lát rồi tháo búi tóc lỏng ra, Lý Thập Nhất cúi mắt xuống, năm ngón tay luồn vào giữa kẽ tóc, vén những sợi tóc đang rũ xuống ra sau đầu, lạnh mắt hít thở đôi lần, sau đó mới đứng dậy, xuống núi về nhà như bình thường.
Ánh đèn trong ngõ lúc hoàng hôn kéo dài chiếc bóng của con người, A Hoàng trước cổng nhà hàng xóm đang đánh một giấc ngủ say, nếu không phải chỉ có một chiếc bóng của Lý Thập Nhất, thì có thể gọi là một mùa đông ấm áp tươi đẹp.
Lý Thập Nhất không nói một lời, mở cửa vào nhà, đi thẳng lên trên tầng. A Âm ôm hai cánh tay dựa bên cửa, chống mi mắt nặng trịch, nghe tiếng nước ào ào từ bên trên truyền tới.
... Thế mà Lý Thập Nhất còn tâm trạng tắm rửa. A Âm nhướng mày với A La, trong miệng "xùy" một tiếng khó mà tin được.
A La có chút không tập trung, tâm sự trùng trùng nhìn một cái lên cầu thang, thần thái mệt mỏi cúi đầu.
A Âm nói: "Không ngủ được, đánh bài không?"
A La liếc ấn đường nhíu lại thành rãnh của A Âm một cái, trong lòng biết rõ thực ra A Âm rất lo cho Tống Thập Cửu. Nhưng A Âm lại không dám đề nghị điều gì, sợ Lý Thập Nhất đau lòng, lại sợ A
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237510/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.