Sương đêm thấp thỏm bất an rơi xuống ba giọt từ trên ngọn cây, cá ngủ quẫy đuôi năm lần, Tống Thập Cửu đi bảy bước, giữ khoảng cách nửa chiếc bóng với Lý Thập Nhất, nhưng vẫn không nghe thấy lời phủ nhận của Lý Thập Nhất.
Tất cả phó thác, yêu thích đong đầy của cô, thanh mai của cô, trúc mã của cô, tất cả mong ước ôm núi hôn sông của cô, cùng tất cả kí ức dáng đi loạng choạng của cô, lúc này đứng trong màn đêm lạnh như ngọc biếc, không chút sức lực phủ nhận bản thân đang phòng bị cô.
Tống Thập Cửu nhìn thẳng vào Lý Thập Nhất, mi mắt giật lên, rồi lại giật lên. Cuối cùng cô hiểu ra, trước kia khi nhìn Lý Thập Nhất, cảm giác trống rỗng mênh mông vô hạn ấy rốt cuộc là gì, là vì cô và Lý Thập Nhất đã sống quá lâu, một khi những kí ức ùn ùn kéo tới kia lấp đầy cảm xúc, thì những ngày tháng ở chung cùng yêu thích giữa bản thân và Lý Thập Nhất sẽ bị kéo giãn, trở nên mong manh yếu ớt, giống như một tấm da mặt càng kéo càng dài, cô có thể nhìn rõ phần giữa dần dần trở nên trong suốt, những chỗ không đều nứt nẻ không chịu nổi một đòn, nhưng cô không khống chế được bàn tay kéo ra hai bên của bản thân.
Cái gì gọi là cảm giác bất lực, sợ hãi lại không thể không sợ hãi, đó chính là cảm giác bất lực.
Tống Thập Cửu cúi đầu, lại ngẩng đầu lên, ánh mắt cùng một cơn gió mạnh sắc bén đồng loạt nhào lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237509/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.