Chờ đợi khiến đêm tối trở nên đằng đẵng, cũng khiến bầu trời sản sinh rất nhiều khả năng.
Lý Thập Nhất khoác chiếc mã quái màu đen, chưa lên tầng, chỉ ngồi khắc đồ chơi nương theo ánh trong phòng khách đèn. Khúc gỗ trong tay dài nhỏ, kĩ thuật khắc gỗ tinh xảo khắc ra phần vảy ngay ngắn, đầu ngón tay phủ lên chiếc sừng giống như sừng nai, gạt đi vụn gỗ bên trên.
Chỉ khắc được một nửa, Lý Thập Nhất liền dừng lại. Rồng có dáng vẻ gì, cô chưa từng tận mắt nhìn thấy. Trong tranh Tết, trong sách vở, rồng đều hung tợn mạnh mẽ, vô cùng oai phong như chuông đồng, nhưng cô đè đầu dao trên mặt gỗ, cứ cảm thấy nên có mí mắt mềm mại, đuôi mày nhướng cao, lông mi mảnh mai rậm rạp cùng đồng tử long lanh.
Nếu cười vui vẻ, mặt còn híp lại như hình trăng khuyết, có con tằm rơi vào hũ mật.
Lý Thập Nhất đặt khúc gỗ khắc xuống, bắt đầu nhớ nhung Tống Thập Cửu.
Nói đi nói lại, cái tên Tống Thập Cửu là do cô đặt, ban đầu không nghĩ ngợi, chỉ gọi một cách tùy tiện lại qua loa. Cũng không biết rốt cuộc là thích nghe một tiếng "Thập Cửu" lạnh nhạt của cô, hay là một tiếng "Cửu đại nhân" nghiêng mình kính cẩn của người khác.
Bạn cũ của Tống Thập Cửu, Chu Yếm, Vũ Sư Thiếp, thường ngày gọi Tống Thập Cửu là gì? Là A Chúc, hay là A Cửu?
A Cửu, A Cửu, Lý Thập Nhất cảm thấy có chút êm tai.
Cũng không tiếp tục để tâm tới việc rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237511/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.