Bầu trời xám xịt giống như sớm mai và hoàng hôn giằng co, khiến đầu óc vốn dĩ không được tỉnh táo càng thêm mệt mỏi, Lý Thập Nhất vẫn chưa ngủ, vừa sáng sớm A La đã ra ngoài, A Âm ngồi bên bàn ăn, đối diện là Tống Thập Cửu đang cắn bánh bao. A Âm nghiêng đầu nhìn Tống Thập Cửu, thấy hai má Tống Thập Cửu căng phồng, đôi mắt long lanh như hoa hạnh chớp chớp theo động tác nhai nuốt, không nhịn được lên tiếng: "Hôm nay chúng ta sẽ lên núi Tấn Vân, trong lòng em đã chuẩn bị gì chưa?"
Tống Thập Cửu ngẩng mắt nhìn A Âm.
"Tôi đoán, em là yêu quái." A Âm gác tay lên nhau đặt trên bàn, thấy được vẻ cảnh giác lại trong trẻo trong đôi mắt khẽ cong lên của Tống Thập Cửu, đồng tử vừa to vừa đen, càng nhìn càng giống A Hoàng trông nhà bên nhà hàng xóm.
Tống Thập Cửu chớp mắt đôi cái, ấn đường khẽ nhíu lại, Tống Thập Cửu nhíu mày cũng không lộ ra vết nhăn, chỉ có hai đầu trái phải nhô lên như một đoạn con giun đất, hệt như một cặp sừng ẩn nấp.
Tới tám chín phần mười, A Âm tự khẳng định gật đầu, cô sợ Tống Thập Cửu ảo não, lại bổ sung một câu: "Tinh quái cũng không tệ, nếu em là hồ ly hay thỏ gì đó, tới mùa đông biến về nguyên hình, tốt xấu gì cũng có thể ôm trong lòng sưởi ấm."
Tống Thập Cửu cắn bánh, suy nghĩ giây lát, hỏi A Âm: "Nếu là lợn thì sao?"
"Lợn tinh hóa hình, có thể nhỏ như bộ dạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237505/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.