A Âm hóp miệng, òa khóc một tiếng.
A La hoảng hốt, mặc quần áo lại muốn ôm lấy A Âm. Cô chưa từng thấy A Âm đau lòng một cách sâu sắc như thế này, đại mỹ nhân tỏa sáng khắp chốn lúc này nhòe son môi, mu bàn tay không biết làm sao quẹt qua khóe mắt, sau đó xoay lại đưa tay đè lên hốc mắt, cuối cùng dứt khoát không giãy giụa nữa, cánh mũi động đậy, nhìn A La gào thét thật to.
Khóc như đứa trẻ bị bắt nạt, ngũ quan rối loạn tới mơ hồ.
Rõ ràng cảnh tượng trước mắt hài hước tới buồn cười, nhưng hốc mắt A La vô thức nóng lên, cô chớp chớp đôi mi ươn ướt, khẽ hỏi A Âm: "Khóc gì thế?"
Hai mũi A Âm tắc nghẽn, cố gắng hít mấy hơi mới thông, cẩu thả lấy ống tay áo lau mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Khốn khiếp, đời này của chị, khổ quá đi mất."
Bốn chữ cuối cùng nghiến răng nghiến lợi cất lên, cũng lực bất tòng tâm, A Âm không biết tại sao, nếu xảy ra trên người mình, vận hạn to bằng trời chỉ cần một khuôn mặt tươi cười rồi cũng qua, nhưng mỗi một roi quất lên người A La, đều là một lằn ranh không thể bước qua, khiến tim gan cô như bị thiêu đốt, khiến cô ước gì có thể xách thương lên ngựa, cũng muốn lập tức đòi lại công lý.
Nhưng cô có thể đòi công lý từ ai?
Cô nhìn ánh mặt trời lạnh lẽo bên ngoài, trong lòng quanh đi quẩn lại chỉ có ba chữ - Xong đời rồi.
Bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237504/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.