Trên núi Tấn Vân không có mưa, ngay cả gió cũng được quản lý một cách nghiêm ngặt, ánh mặt trời trải đều trên mặt đất, giống như phơi thóc, chiếu rọi ra chút sự sống ít ỏi trong ngày đông.
Lý Thập Nhất dắt tay Tống Thập Cửu đi phía trước, sau lưng là A La và A Âm. Con đường nhỏ trên núi có chút lầy lội, đất mới dính lên đế giày, Tống Thập Cửu cúi đầu nhìn đường, một tay xách xường xám màu xám nhạt, chiếc áo khoác lông dê màu xanh sẫm kết hợp cùng một vòng lông chồn ấm áp, ngứa ngáy gãi lên cằm Tống Thập Cửu.
Tống Thập Cửu nghiêng mắt nhìn sang Lý Thập Nhất, trên người mặc mã quái vải bông dài màu hồng cánh sen, tay áo dài cổ cao, khiến khuôn mặt lãnh đạm của Lý Thập Nhất trở nên trong suốt như được rửa qua nước, tóc đen bện như xương cá trên đỉnh đầu, buộc lại thành một búi lỏng lẻo, được vắt sang một bên, đặt trước ngực, biến thành áo lông thú tươi sáng căng tràn. Lý Thập Nhất thấy Tống Thập Cửu liếc nhìn mình, liền giơ tay phải đeo găng tay màu đen, kéo chặt chiếc áo khoác gió màu xanh lá sẫm khoác bên ngoài.
Tống Thập Cửu không hài lòng vì điều này. Tay Lý Thập Nhất tinh tế tới đòi mạng, đây là lần đầu tiên Lý Thập Nhất che tay, chỉ cho cô thấp thoáng nhìn được cổ tay trắng trẻo.
Lý Thập Nhất còn nhớ, lần trước đeo găng tay là vào mười năm trước, khi vào ngôi mộ hung hiểm ở Hà Nam, đêm đầu tiên khi đọc sách lòng bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237507/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.