Ngày A La quay về, ánh mặt trời lành lạnh, dịu dàng như mặt trăng. Ngũ Tiền lấy quần áo đã được bà cô hàng xóm giặt sạch phơi khô về, đặt trên ghế gỗ để mọi người lấy đồ của bản thân. A Âm đang cầm một chiếc áo choàng không tay có tua rua, có chút không nhớ là đồ của bản thân hay của Tống Thập Cửu, trải ra cẩn thận ngắm nghía, sau đó liền nhìn thấy A La cất bước tiến vào từ khe cửa trạm trổ khắc hoa.
Vì thế cuộc trùng phùng của cô và A La, phảng phất mùi hương bồ kết.
Sảnh đường náo nhiệt lập tức trở nên yên lặng. Lý Thập Nhất gác một chân lên tay vịn sô-pha, Tống Thập Cửu ngồi trên đệm lót thấp hơn một chút dựa vào Lý Thập Nhất, động gác gấp quần áo trong tay chậm lại. Ngũ Tiền đứng thẳng người, A Âm đặt áo xuống, véo lấy đầu gối một cái, di chuyển ánh mắt theo bản năng, nhìn chằm chằm đống quần áo mấy giây, sau đó đưa tay túm một cái, cuối cùng túm được một chiếc áo trong phẳng phiu, cúi đầu gấp tay áo.
Đó là... quần áo của Lý Thập Nhất. Tống Thập Cửu ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với Lý Thập Nhất.
Lý Thập Nhất cười cười.
A La đi tới nơi tối tăm, gập chiếc ô giấy dầu màu xanh lại, vẫn mặc trường bào đen như quạ trên người, tóc dài vắt sang một bên. Một tháng không gặp, A La lại gầy đi, sắc mặt cũng nhợt nhạt hơn.
A La như thể ôm gió vịn liễu nhẹ nhàng đi tới, đôi môi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237499/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.