A La nói bản thân không có pháp thuật khác, nhưng A Âm cảm thấy có.
Ví dụ như, chắc chắn A La đã tu luyện thành thạo thuật nhập mộng.
A Âm mở mắt, tỉnh giấc trong màn đêm tĩnh lặng giống hệt với quan tài, hơi thở mang theo mùi mộc hương của chiếc giường cũ khắc hoa, đồ đạc bốn bề quen thuộc ấy giam cầm mộng đẹp của cô ở trong, dùng đinh dài đóng chặt, sau đó chôn sâu dưới lòng đất, trở thành một bí mật chết.
Nhớ nhung là thứ một khi bắn ra không thể thu về, cũng là khuôn mặt đểu giả biết cách được nước lấn tới nhất, chỉ cần bạn cho nó một khe hở, nó liền kéo đàn kéo đống tiến vào, dáng vẻ hệt như người chủ gia đình.
Ban đầu A Âm còn giả vờ giả vịt đuổi nó đi, lâu dần, cô cũng không ngoan cố phản kháng nữa, thế là A La thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.
A Âm ngồi dậy, vô cùng nhàm chán mở cửa, nhìn hành lang trống rỗng có chút mơ hồ, cô nhớ có cô gái yếu ớt đứng trong ánh trăng dập dềnh, ngẩng đầu nói với cô: Đóng chặt cửa sổ, đắp chăn kín vào.
Tóc của cô gái ấy rất mềm, giống như dải lụa mịn màng khi phủ lên gối.
A Âm chà xát ngón tay bản thân mấy lần, đột nhiên thở dài một tiếng.
A Âm hiểu rõ, rất nhiều người và rất nhiều chuyện chuyện đều không đầu không đuôi, nhưng người ta thường không tính toán chi li tìm ra một cách nói, một khi bạn cho rằng câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237498/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.