A Âm nhìn bóng lưng của A La, trái tim run lên, nghẹn thắt lại. Cô thực sự không hiểu, rõ ràng người phong lưu thành tính đi tìm niềm vui mới là vị Diêm La đại nhân này, tại sao bộ dạng lại đáng thương như bị chà đạp rất nhiều lần, như thể bản thân cô mới là người đang bắt nạt A La.
Sự yếu đuối của một số người là vũ khí, sử dụng một cách hùng hồn.
A La quay về mấy ngày, A Âm liền than ngắn thở dài chừng đó ngày, giống như gà chọi bị cắt mất mào, dựng đầu ngẩn ra thỉnh thoảng liếc nhìn A La đi qua một cái, ai oán, nhưng nếu A La quay đầu, vẻ ai oán đó lại đột ngột được khoác lên tấm vỏ cứng, mào gà lại được đặt về chỗ cũ, ngẩng đầu ưỡn ngực huênh hoang không thôi.
Tới đêm khuya tĩnh mịch, A Âm lại ảo não, như thể trước mặt có hồ nước trong, rõ ràng bạn biết nên lấy gáo múc nước, nhưng lại chẳng tin tưởng mà dùng cái nia thủng lỗ chỗ để múc.
A Âm không bảo vệ được lòng tự tôn của tình yêu, chính là cái nia thủng lỗ chỗ ấy.
Cơm ăn ít đi, càng ngày A Âm càng gầy, cô cảm thấy đã đến lúc nói chuyện với A La, hợp cũng được tan cũng chẳng sao, nhưng phải có một kết quả sảng khoái. Lời mở đầu đã nghiền ngẫm gần xong, nhưng cơm trong bát chỉ bớt đi vài hạt.
Một bữa cơm vừa yên lặng vừa chậm chạp, giống như đang cố ý chờ đợi người nào đó, vị trí bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237500/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.