Bạn từng có được thứ gì mà bản thân đã chờ mong quá lâu hay chưa? Lâu tới mức bạn không nhớ nổi nó bắt đầu thế nào, càng không biết lúc này nó tới vì điều gì, nó không cho phép bạn vui vẻ, không cho phép bạn kích động, chỉ có thể khiến bạn bình thản mà dịu dàng ngắm nhìn, chỉ sợ một biểu cảm nhỏ bé sẽ khiến nó hối hận, rời xa bạn không thèm quay đầu.
Tống Thập Cửu cứ bình thản lại dịu dàng nhìn Lý Thập Nhất như thế, cô có thể cảm nhận được một cách rõ ràng khớp tay của Lý Thập Nhất, cùng lớp mồ hôi mỏng rịn ra trong lòng bàn tay Lý Thập Nhất khi mười ngón tay đan lấy nhau.
Không biết vì nguyên nhân gì, đôi mắt trước giờ luôn lãnh đạm của Lý Thập Nhất có chút ửng đỏ, khiến dáng vẻ của Lý Thập Nhất trở nên dịu dàng.
Thì ra Lý Thập Nhất nhớ kĩ lời nói giống như câu nói đùa của Tống Thập Cửu như thế, không biết trải qua bao nhiêu trúc trắc trong lòng, mới có thể hóa thành tình yêu mơ hồ giống như nâng vật nặng một cách dễ dàng hôm nay.
Tống Thập Cửu không dám tỉ mỉ nghĩ tới quá trình này, vừa nghĩ tới liền khiến bản thân hạnh phúc tới nỗi lo sợ.
Lý Thập Nhất nâng mí mắt mỏng lên, nhìn Tống Thập Cửu cắn môi dưới. Cô nghe thấy nhịp tim của bản thân đập một cách hỗn loạn lại không có sức lực, giống như con thỏ bị xách tai, vùng vẫy loạn xạ cơ thể, thỉnh thoảng mới giãy được một cái.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237480/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.