Lý Thập Nhất thấy hết chuyện người chuyện quỷ, nhưng trước giờ chưa từng nuôi mèo, không biết tại sao con mèo trắng nhỏ ngày ngày quẩn quanh trước mặt lại chạy ra xa, bóng lông hay cá khô cũng chẳng còn sức hấp dẫn, chỉ có móng vuốt sắc nhọn của con mèo kia gãi vào tim, khiến người ta vừa đau vừa ngứa, nhưng lại không nỡ để nó tự do.
Con mèo này tên lo được lo mất, do Tống Thập Cửu nuôi, thả vào trong sân của Lý Thập Nhất.
Vuốt mèo cào vào đêm khuya, cào tới khi Lý Thập Nhất lãng phí mất ba tờ giấy Tuyên viết chữ, A Âm mới tới gõ cửa phòng Tống Thập Cửu.
A Âm nhìn Tống Thập Cửu xõa tóc, vì cởi búi tóc nên hơi cong cong, trước kia tóc Tống Thập Cửu cong lên giống như thứ đồ chơi tinh xảo, cũng không biết có phải vì nguyên nhân gầy lộ góc cạnh hay không, lúc này mấy lọn tóc quấn trên cổ, lại có chút đáng thương.
"A Âm." Tống Thập Cửu có chút mù mịt, trong tay xoay chiếc ấn lạ mắt.
Chiếc ấn này là do Tống Thập Cửu khắc trộm, muốn tặng cho Lý Thập Nhất sau khi cô và Lý Thập Nhất hôn nhau, đắn đo mất hai ngày nên kết hợp với tua màu đỏ hay tua màu đen, cuối cùng vẫn chưa tặng.
A Âm theo Tống Thập Cửu vào phòng, đặt hai chiếc ly đế cao trong tay lên bàn, rút ra một chai rượu nho, rót vừa ngập đáy cốc, cười nói: "Rượu tây Ngũ Tiền mua về, chỉ có một chai này, em đừng nói với Đồ Lão Yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237479/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.