Khi nhìn thấy Tống Thập Cửu, A Âm và A La mới hiểu ra ý của Lý Thập Nhất.
Tống Thập Cửu nhốt mình trong phòng, A Âm kiên nhẫn gõ cửa rất lâu mới đi mở cửa, dáng vẻ người trước mắt khiến người ta sửng sốt. Dường như Tống Thập Cửu lại trưởng thành hơn, đuôi mắt hạnh cong lên, từng sợi lông mi rõ ràng, mũi túi mật, cùng đôi môi hé mở không lên không xuống.
Điều càng làm người ta sửng sốt không phải là vẻ ngoài phong hoa tuyết nguyệt của Tống Thập Cửu, mà là cơ thể gầy gò cùng nhợt nhạt của cô, xương gò má nhô lên mất đi sự mềm mại vốn có, khuyết cánh xương ức lõm vào trong, hai bàn tay mảnh dài giữ lấy cửa, phần nối liền giữa cổ tay và ngón tay gầy tới lồi xương rõ ràng.
Tống Thập Cửu khoác chiếc áo choàng ngủ rộng rãi lên cơ thể hao gầy của bản thân, tóc dài ngang eo xõa ra, đứng trong bóng tối ngược sáng hệt như hồn ma.
Càng xa lạ hơn là vẻ mặt của Tống Thập Cửu, đôi mắt lờ đờ, không chút ánh sáng lướt qua mặt mọi người, khựng lại ở chỗ Lý Thập Nhất, lại cực kì nhanh chóng cúi xuống, đưa tay đẩy cửa một cái, quay đầu leo lên giường.
Cô không có tâm trạng chào hỏi mọi người, thậm chí cũng mất đi nhiệt tình với Lý Thập Nhất, yên lặng quay lưng nằm lên giường, tay đặt bên cằm.
A Âm nhìn Lý Thập Nhất một cái, thấy Lý Thập Nhất mím môi lại, cằm động đậy hướng về phía trước, rồi lại thu lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237478/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.