Khi Tống Thập Cửu tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ, Lý Thập Nhất vẫn duy trì tư thế ôm cô, cô gối lên cánh tay của Lý Thập Nhất, vẫn chưa tỉnh táo khiến ý thức đi theo bước chân của ánh mặt trời, liền cảm nhận được cảm giác tiếp xúc kì lạ nơi lòng bàn tay.
Như một tấm vải mềm, bên trong chứa nước, phong phú mà đẫy đà lấp đầy kẽ tay, nửa hình tròn nằm trong lòng bàn tay cô.
Hơi nóng lan tràn từ đôi tai, nhịp tim cũng không quá đều đặn, cô muốn rút tay ra, định giơ cổ tay nhưng cảm nhận được thứ mềm mại kia khẽ rung lên, khiến cô rất không nỡ.
Tống Thập Cửu nín thở nâng mi, hơi thở của Lý Thập Nhất đều đặn, như thể vẫn chưa tỉnh. Tống Thập Cửu nghĩ ngợi giây lát, to gan di chuyển gò má ra khỏi hõm vai của Lý Thập Nhất, khẽ xòe tay ra, chặt chẽ ôm lấy, sau đó khẽ miết.
Trong lòng cô không nhịn được mắng một câu tục tĩu rất không thục nữ.
Hơi thở hỗn loạn kéo theo nhịp tim của Tống Thập Cửu, nhưng cô không dừng lại, co ngón tay vân vê, trong lòng bàn tay nổi lên biến hóa kì lạ lại kì diệu, phòng thủ ngậm đắng nuốt cay biến thành phản công mạnh mẽ, giáp mặt dây dưa với đường cong của lòng bàn tay cô.
Cảm giác này thực sự quá kì diệu, dục vọng có điểm tựa, lại có trung tâm.
Lông mi của Lý Thập Nhất rung lên, chiếc bóng dưới mắt im lìm, cô nín thở tiếp thu toàn bộ động tác của Tống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237481/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.