Tiếng nước rả rích như nhạc cụ hòa tấu không cùng nhịp, bàn tay đắp nặn từ phấn son nhấc khỏi sương khói, khăn mặt vắt sạch nước buông lơi trên đầu ngón tay, thò vào trong chăn, lau lưng cho Tống Thập Cửu từ trên xuống dưới.
Lưng Tống Thập Cửu mịn màng lại mềm mại, tạo ra những đường cong khe rãnh mê người, xương vai hơi nhô lên, không tới mức cao vút, chỉ giống như bồ câu thu cánh.
A Âm nhìn nốt ban đỏ còn nhỏ hơn hạt gạo trên gáy Tống Thập Cửu, ánh trăng trong trẻo càng làm cho nó sáng hơn, sau đó biến thành kích cỡ như chiếc móng tay trong mắt ngẩn ngơ.
Nó dừng lại giữa làn da không tì vết của thiếu nữ, giống như một kẻ xâm nhập chưa kết thành thể thống nhất, mà qua phác thảo của Lý Thập Nhất, lại giống như một kẻ dụ dỗ thiếu giáo dưỡng.
Cô gái ở nơi phấn son lầu xanh, lòng đố kị cùng sự nhục nhã đều sớm bị nhổ tận gốc, vì thế mới có thể thản nhiên lại chẳng bận lòng trêu chọc Lý Thập Nhất và Tống Thập Cửu, chỉ là hôm nay A Âm nhìn thấy nốt ban đỏ này, đột nhiên sinh ra ngưỡng mộ lâu ngày không gặp, sự ngưỡng mộ này vô cùng sạch sẽ, A Âm cảm thấy có chút không xứng.
A Âm lật tay sờ lên chiếc bớt trên xương vai của bản thân, nó nhỏ nhắn lại tinh xảo, giống như một vệt son bất cẩn quệt lên. Rất nhiều người từng thấy chiếc bớt này, khách làng chơi từng thấy, A La từng thấy, duy chỉ có Lý Thập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237464/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.