Vào đêm, ánh sao lập lòe như đom đóm, nhà họ Lý chìm trong giấc ngủ say, duy chỉ có đèn điện trong căn phòng Tống Thập Cửu vẫn sáng trưng, chiếc bóng xinh đẹp thanh tú in trên cửa lưới được ánh sáng vàng phủ lên một lớp ấm áp.
Sau khi trở về từ miếu Sơn Thần, Tống Thập Cửu liền lên cơn sốt, mơ mơ màng màng mở mí mắt nói sảng, Đồ Lão Yêu xung phong đi tìm A La, A La nghe xong liền nói là trả mũi xong đang tiêu độc rắn, sốt một đêm rồi sẽ khỏe lại.
Nói là như thế, nhưng rốt cuộc Lý Thập Nhất vẫn không yên tâm, đút cho Tống Thập Cửu nửa non bát cháo xong, liền ngồi bên giường canh chừng cho cô cả đêm.
Tinh thần của Tống Thập Cửu tốt hơn đôi chút, gò má vẫn đỏ ửng, đôi môi cũng đỏ như được rưới lên nước cốt hoa, đôi mắt chỉ hé ra một khe, giống như bị ngọn lửa hun tới xót, nhưng Lý Thập Nhất in bóng trong con ngươi lại rõ ràng sáng sủa, hệt như ánh trăng kiêu ngạo cuộn tròn trong nước giếng.
Lý Thập Nhất đặt tay phải lên mép giường, tay trái mở thư của A La ra, sau đó cúi đầu đọc, trong thư vô cùng đơn giản, chỉ có hai chữ - Tinh Tinh*.
Loài dị thú tên Tinh Tinh này, Lý Thập Nhất từng đọc trong "Nam Sơn Kinh", vẻ ngoài không khác gì vượn bình thường, nghe nói hiểu được tiếng người, biết được quá khứ.
Ý tứ của A La vô cùng rõ ràng, nếu tìm thấy Tinh Tinh thì hỏi xem, quá khứ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237463/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.