Đây là lần đầu tiên Tống Thập Cửu nghe Lý Thập Nhất nói lời tình tứ.
Cho dù không phải nói với cô.
Thì ra bốn chữ địa cửu thiên trường cất lên từ miệng Lý Thập Nhất lại êm tai như thể trải qua một nụ hôn dài. Tống Thập Cửu cảm thấy tình yêu kéo dài đằng đẵng của bản thân hóa thành một vốc trà, được Lý Thập Nhất khẽ khàng nhón ra ngoài, bỏ vào trong ấm, dùng nước sôi sùng sục xối rửa, khiến toàn bộ cơ thể tỏa ra mùi thơm dịu, sau đó kiềm chế lại thận trọng được Lý Thập Nhất nhấc lên, rót ra khỏi miệng ấm nhỏ.
Yêu một người là một bí mật nặng nề nhưng nhẹ nhàng, dù cho tim gan có bị giày xéo trăm nghìn lần, khi bày ra luôn luôn chỉ sót lại chút không quan trọng.
Không thể yêu cầu bất kì người nào có cảm nhận ấy, thậm chí hi vọng không một người nào có cảm nhận ấy, Tống Thập Cửu sinh ra ham muốn chiếm hữu khó xử, đối tượng là sự lãng mạn và dịu dàng của Lý Thập Nhất.
Cô không nên dùng từ "lãng mạn" để hình dung người trước mặt, nhưng khi Lý Thập Nhất dùng chút âm mũi nói ra câu kia, cô sinh ra ảo giác giữa trời đất bao la này chỉ còn lại hai người.
Cô và Lý Thập Nhất đi trong núi, đi trong non, đi trong ngày nắng đẹp, cũng đi trên đường tuyết. Bước chân cao, bước chân thấp, cao là vì bầu bạn dài lâu, thấp là vì tình yêu vừa chớm đã phải dừng.
Tống Thập Cửu liếc trộm Lý Thập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237462/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.