Tống Thập Cửu có được chỉ dẫn, vô cùng cần cù luyện công mỗi ngày, nhưng cô không có căn bản, cũng không có trình tự, chỉ dựa vào tập trung nín thở, thực sự làm khó người ta, luyện được đôi ba ngày, cũng không có chút tiến triển nào.
Thế là Tống Thập Cửu đi năn nỉ A Âm, nói là thần chú "xinh đẹp như hoa" mà A Âm cho trước kia rất có tác dụng, cô nghĩ đây là pháp thuật khác, rất có khả năng cũng phải có thần chú mới được, vẫn nên nhờ A Âm động não, nghĩ ra một thần chú mới.
A Âm cắn hạt hướng dương một lúc, nhổ vỏ vào trong khăn lụa, không cẩn thận vỏ dính lên khóe môi, cô giơ tay lấy xuống, cẩn thận ngẫm nghĩ.
Phải hung hãn, súc tích, còn phải hữu dụng.
"Vậy thì..."
A Âm gói hạt hướng dương trong tay vào trong khăn lụa: "Đi chết đi."
Đồ Lão Yêu hừ hừ đôi tiếng, cười còn vui hơn lợn.
Tống Thập Cửu nuốt nước bọt, quyết định sống cuộc đời yên ổn đi tưới hoa.
Đợi tới hoàng hôn, Tống Thập Cửu ăn cơm xong, đi tới cửa đợi Lý Thập Nhất theo thường lệ, để thuận tiện cho việc luyện công, cô chỉ mặc một chiếc trường bào xanh đã giặt tới bạc màu, xõa tóc dựa vào cửa, hệt như cô dâu mới đợi người thương quay về.
Đồ Lão Yêu đi qua, "ái chà" Tống Thập Cửu một tiếng, xách ghế đặt bên chân cô, quay đầu đi vào trong nhà, làu bàu: "Vừa đứng đã hơn một tiếng đồng hồ, cũng không biết mỏi chân, ngốc lắm."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237465/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.