Thịnh Dĩ ôm chặt xấp bưu thiếp dày cộm trong tay, ngồi trên ghế, nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô chỉ cảm thấy mình thật ngốc.
Rõ ràng biết Giang Liễm Chu xưa nay luôn sĩ diện, vậy mà cô lại cứ thế, ngốc nghếch tin rằng kịch bản chỉ là kịch bản, mọi thứ chỉ là diễn.
Hoặc có lẽ cô biết chứ, biết rằng Giang Liễm Chu từng thích cô từ thời trung học. Nhưng trong mắt Thịnh Dĩ, cái gọi là thích ở tuổi học trò quá dễ dàng rồi.
Có thể chỉ vì người ấy từng giúp bạn một chuyện nhỏ, có thể chỉ vì người ấy cười với bạn một cái, hoặc đơn giản chỉ vì hai người hay ở cạnh nhau.
Thậm chí đôi khi chẳng cần lý do gì cả.
Vòng tròn giao tiếp khi đó rất nhỏ, mà cảm xúc tuổi trẻ thì dễ dàng bùng lên. Việc thích một người, thật sự chẳng khó. Nếu nói có gì đặc biệt thì chỉ vì người đó là Giang Liễm Chu.
Là Giang Liễm Chu — người luôn được bao ánh mắt dõi theo, là Giang Liễm Chu — người khiến tim cô rung động, chính điều đó mới khiến cảm xúc ấy trở nên quý giá biết bao.
Vì vậy, cô mới nuối tiếc những năm tháng bỏ lỡ. Nhưng cô vẫn tin rằng, nếu có thể nhờ một chương trình mà gặp lại nhau, hiểu nhau thêm lần nữa, lại yêu nhau lần nữa thì mọi tiếc nuối đều có thể được bù đắp.
Cô từng nghĩ hành trình này, hai người họ đều giống nhau: Tuổi trẻ từng rung động, thời gian phủ bụi lên cảm xúc ấy, rồi khi gặp lại, từng chút từng chút nhặt về những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240836/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.