Thịnh Dĩ xưa nay không phải người dễ bộc lộ cảm xúc, từ nhỏ cô đã là một đứa trẻ trầm lặng. Thịnh Nguyên Bạch, anh họ ruột của cô, từng nói: chỉ cần thấy cô cười một cái cũng đã cảm thấy như được sủng ái đặc biệt.
Hồi đó Thịnh Dĩ vẫn còn là một bé con tròn tròn mềm mềm, ngồi ngay ngắn trong ghế ăn cho trẻ nhỏ, tay cầm đôi đũa tập dùng, mặc yếm ăn và ăn rất nghiêm túc. Cô bé nghĩ, những lời anh họ nói đều là nhảm nhí.
Bậc vương giả phải được rèn từ nhỏ, đừng tưởng mình là con nít thì được phép dễ thương tùy tiện.
Cô – Thịnh Dĩ, sinh ra đã là nữ vương lạnh lùng, đương nhiên phải ít lời và không biểu cảm rồi!
Từ nhỏ đã thế, sau vụ tai nạn xe lại càng trở nên kín đáo, trầm mặc hơn. Thế nhưng Giang Liễm Chu thì chưa bao giờ cảm thấy Thịnh Dĩ có gì không ổn. Trong mắt anh, Thịnh Dĩ chính là Thịnh Dĩ.
Từ đầu đến chân, cô không có lấy một điểm khiến anh thấy không vừa ý, cô làm gì anh cũng thích cả. Vì thế, anh chưa bao giờ cảm thấy thiệt thòi khi mình dường như luôn là người yêu nhiều hơn.
Trong mắt anh, Thịnh Dĩ xứng đáng để anh yêu một cách hết mình. Ngoài Thịnh Dĩ ra, thì không ai cả.
Nhưng khi bất chợt nghe được câu nói “Thịnh Dĩ chính là thích Giang Liễm Chu đến vậy” từ miệng cô, anh khựng lại một giây, rồi ngay lập tức bị cảm giác hân hoan ngập tràn cuốn trôi.
Anh thậm chí chẳng nói nên lời, chỉ ngẩn người nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240837/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.